Đóng

27/07/2018

Cảm nhận của học viên về lớp Múa đương đại

Thầy Đỗ Hoàng Thi Ngọc (Đồng sáng lập/ Giám đốc Nghệ thuật tại Kinergie Studio):

Thế này các bạn ạ! Nếu cảm xúc mình chỉ nghĩ đến nó thôi thì cũng không thể đưa nó ra và đối mặt với nó được, không phải lúc nào mình cũng có thể nói ra một cách dễ dàng… nhất là trước tất cả mọi người. Vậy tại sao mình không dùng chính cơ thể của mình để nói lên tất cả những suy nghĩ đấy! Và những chuyển động đó là tất cả những gì thật nhất, đẹp nhất mà các bạn có thể truyền tải đến tất cả mọi người! Đó chính là năng lượng mạnh nhất mà mình có được trong lúc mình thể hiện. Vậy các bạn đừng lãng phí những hành động của mình nữa nhé!:)) hãy cho mọi người cảm nhận tâm hồn và suy nghĩ của mình:))

Giao vien Banner

Đỗ Phương Linh 

Từ khi bắt đầu tập múa, mình cảm thấy được xoa dịu và an ủi rất nhiều mỗi khi thấy buồn hay chán nản. Múa, ko chỉ là hoạt động cơ thể mà còn là hoạt động của tâm trí và cảm xúc, giúp con người mình trở về trạng thái cân bằng khỏe mạnh cả về thể chất và tinh thần nữa. Nhớ thầy và các bạn lắm <3

Mua ung dung

Phạm Thanh Hương

Tự nói với chính mình đôi điều

Dạo gần đây, ở một nơi này em đã dần học cách lắng nghe.

Lắng nghe mọi người, lắng nghe bản thân, lắng nghe mọi người qua những xung động của bản thân, lắng nghe bản thân qua những trò chuyện với chung quanh.

Không gian, tiếng hít vào, hơi thở dài, cái nhíu mày, sự tức giận, nỗi buồn, sự ngột ngạt, ồn ào nhốn nháo, nụ cười, những trò đùa, sự phản kháng,

sự va đập, mất kết nối, vết trượt, cơn co rút của cơ bắp, giọt mồ hôi…

Rồi, ở một khoảnh khắc, bỗng nhiên em gặp lại mình với đầy những vết thương mới khép miệng,

hay còn chưa kịp liền,

những vết thương tưởng chừng như đã cũ,

và cả những vết thương ấy vậy mà em đã chẳng hề hay biết là mình mang sẹo.

Giây phút ấy, em thấy lòng mình lành lặn lại.

Và rồi, em cất tiếng nói đầu tiên với những vết thương, một câu nhắc nhỉ khẽ khàng.

Giây phút ấy, em thấy mình được nối liền.

Rồi, tất cả cùng vươn dãn ra thành một dải trong suốt.

Tuần trăng, con nước, những chuyện mới xảy ra, những bài nhạc vô tình hay hữu ý chọn nghe, ánh mắt kiếm tìm, sự đòi hỏi một cái ôm,…

Tất cả đều nói cho em biết rằng, em đang ở trong trạng thái mỏng mảnh đầy nhạy cảm và dễ thương tổn quen thuộc.

Và dù em biết rằng trong trạng thái ấy, em sẽ cần lắm những sự an ủi vỗ về, và dù, em vẫn còn muốn khóc lên, nhưng em cũng biết rằng lần này em sẽ không khóc.

Khi ánh đèn chiếu tới, những hạt bụi bay lên,

tiếng hít vào, hơi thở dài, cơn con rút của cơ bắp, giọt mồ hôi,… trong không gian ấy, em trò chuyện với những thương tổn của mình.

Trong những kết nối và vết trượt dài đứt gãy, em để cái tôi mỏng mảnh đầy nhạy cảm lên tiếng.

Sự yếu đuối, vết sẹo xấu xí, tiếng thổn thức, cơn gào thét, …

Em ở đó lắng nghe tiếng hồi đáp giữa cơ thể và tâm trí, nghe tiếng tim mình đập, tiếng dòng sống chảy trong từng mạch máu từ nơi nào rất xa như là hiện tại.

Sau cùng, tất cả lắng lại, tĩnh lặng mềm mại như nhung đêm và rồi ánh trăng lên.

33227977_10210461708053453_6911642676177666048_n

Lê Hoàng Vân

Đến lớp múa học được nhiều hơn múa <3 chẳng những học về bộ môn nghệ thuật này, về cảm nhận, về thế giới, những con người xung quanh và về chữ “chúng ta” thay vì chữ “ta”, mà còn nhận ra thêm về chính mình nữa. Những trải nghiệm tại Kin là những trải nghiệm tuyệt vời và để đời đối với em :))

Hungry for more <3

Kinh nghiệm từ chị Nguyễn Hạnh:

Cơ thể có 1 bộ não riêng nên thôi cứ từ từ mà tập :))) để đánh thức nó.

12246913_10156127540750618_8390264859768098997_n

 

Trang Bùi:

“Một buổi tập múa

Gần đây mình mới khám phá ra cách giao tiếp bằng ngôn ngữ cơ thể. Mặc dù trước đây có dùng (để xả stress), nhưng thực sự chẳng biết mình ‘nói’ gì và nói bằng ‘ngôn ngữ’ nào.

Cho đến một buổi.

Tự dưng thầy bắt kể một câu chuyện, bằng một bài múa. Bi hài ở chỗ cái câu chuyện ấy mình đã cố gắng kể rất nhiều lần, bằng lời với nhiều người và bằng câu chữ với chính bản thân mình (kể đi kể lại bằng vài cái note). Mình cũng chẳng có câu chuyện nào đáng kể hơn câu chuyện ấy. Thế mà thầy đoán được 😀

Thế là mình kể. Có bao nhiêu bực tức dồn nén, uất ức, buồn tủi ném vô hết, ném cho bằng kiệt. Mình cũng không biết múa hay hay dở, chỉ biết là làm xong thấy như nôn ra được bãi thuốc độc. Thở phào nhẹ nhõm, ngồi cười nói hỉ hả.

Mình cũng không định kể lể gì nhiều, chỉ đơn giản muốn chia sẻ cái sự thích thú khi đi học múa đương đại. Đối với những người hạn chế ngôn ngữ giao tiếp như mình, được múa là một sự giải thoát. Bây giờ chẳng cần giao tiếp gì nhiều, múa với nhau một bài có lẽ là đủ 😀

 

 

7P1A9776

12243420_10156127541510618_5463554671009388723_n

Bùi Ngọc Hoa

Dạo này mình đang tham gia lớp học múa đương đại, cảm thấy rất vui.

Cảm thấy thật ngại khi nói trước bước không qua hoặc chia sẻ 1 việc gì mà chưa có kết quả. Nhưng mình thực sự thích lớp học mình đang học.

Từ bé tới trước đây 1 năm, mình chưa bao giờ nghĩ tới việc đi học múa. Không thoải mái việc nhìn chân tay các bộ phận cơ thể dựng các động tác lạ lẫm rồi không ‘nghiêm chỉnh’. Nhớ có hồi mình đi học võ, có động tác tấn, mình không muốn hạ thấp trọng tâm vì thấy không thoải mái khi động tác ấy có gì đó revealing. Rồi có hồi thấy rất thương da nếu như bị ai béo má hoặc làm mũi .

Khi giờ nghĩ lại, nhận ra mình đã cảm thấy thật sợ với việc thoải mái điều chỉnh cơ thể mình. Không muốn nhìn những thứ mình nghĩ ‘xấu xí’, ‘tổn thương’ hay ‘sexually revealing’.

Hôm trước mình có tham gia 1 workshop về múa đương đại, lần đầu tiên mình thấy thực sự khi muá, chỉ cần có 1 người bạn nhảy muốn tìm hiểu suy nghĩ của nhau, kệ nó đi và chỉ tập trung vào nhau thôi.

Mình không expect bài múa tự do tự cảm của mình và anh bạn múa đã làm mình thấy muốn múa lại lần nữa và giữ người múa cùng như vậy. Mình thực sự thích cảm giác thật ra chỉ cần tập trung vào 1 người thôi như vậy. Không quan tâm đám đông, không nghĩ nhiều.

Tới buổi thứ 2 thay bạn múa khiến mình nhớ người 1 rất nhiều. Và muốn sự tập trung ấy trở lại cũng rất nhiều.

Cảm ơn môi trường, giáo dục, bạn bè và suy nghĩ đã buông thả làm mình cảm thấy thoải mái hơn với cơ thể. P/s: những lúc stress chỉ muốn dừng lại và tự hỏi làm gì để học hỏi và ‘giỏi’ thật nhanh. Có người bảo cứ từ từ. Muốn học học học. Muốn có người thầy chỉ bảo cho mình tất cả mọi thứ.

IMG_20171026_101430_861

Nguyễn Công Việt Anh

Nếu bạn vừa chia tay người yêu thì hãy đến, đến đây sau 1 vài tháng học thì bạn sẽ quên luôn nỗi buồn đó =))))).

Recommend thiệt đó.

33745599_1704903436245891_5129648899547463680_n

Lê Thu Thảo

Tôi bắt đầu học lớp Múa đương đại tại Kinergie từ tháng tư. Đơn giản và tự nhiên thôi – đó là lúc tôi nghỉ việc và đang tìm kiếm cho mình những cách khác nhau để hoạt động nhiều hơn. Trước đó tôi đã thử nhảy giày gõ, nhảy salsa và nhảy châu Phi nên tôi nghĩ rằng, sao không thử một bộ môn nhảy khác nhỉ. Nhưng các bạn biết đấy, các thể loại nhảy khác có khuôn mẫu quá cứng nhắc, hạn chế các chuyển động của tôi nên tôi đã không gắn bó được lâu.

Tôi nhớ rõ những buổi học đầu tiên tại Kinergie, thầy giáo cho chúng tôi đứng dưới ánh đèn rọi sáng trưng còn những bạn còn lại ngồi trên sàn múa trong bóng tối. Thầy bảo chúng tôi hãy ‘chơi’ đi. Và thật sự tôi không hiểu ‘chơi’ ở đây là gì haha. Tôi nghĩ rằng khi chúng ta lớn lên, chúng ta được dạy là phải giữ chừng mực ở nơi công cộng. Tất cả những quy tắc xã hội này tách rời chúng ta khỏi cơ thể mình và bản thân. Vì vậy khi chúng ta có cơ hội được ‘chơi’ thì ta không biết phải làm gì. Tôi cảm thấy kì cục khi vung tay hay di chuyển hông ra các hướng một cách khác lạ.

Múa còn giúp tôi thêm tự tin. Trước đây tôi rất sợ phát biểu trước đám đông nhưng giờ đây tôi đã thoải mái hơn với việc đó. Múa đương đại dạy tôi nhìn sâu hơn vào bản thân và tập trung hơn thật sự. Bạn biết khán giả vẫn ở đó, nhưng bạn học để nhận biết được việc đó nhưng không khiến cho việc đó làm ảnh hưởng tới bạn và việc bạn đang làm. Tất cả sự tập trung dồn hết vào bạn, cơ thể bạn, không gian xung quanh và âm nhạc.

Múa còn là việc học cách làm việc với những người bạn múa còn lại và học kĩ năng chủ động lắng nghe. Trong lớp học của tôi, tôi thường múa cặp với một bạn nữ trong lớp, và tôi nghĩ rằng cả hai chúng tôi là hai người phụ nữ cá tính mạnh mẽ. Mỗi chúng tôi đều muốn được dẫn nên lúc đầu chúng tôi không nghe nhau chút nào cả, thế là chúng tôi cữ ngã hoài, bầm tím chân tay. Nhưng sau đó chúng tôi đã bình tĩnh lại, dần dần nghe nhau hơn và cho phép người còn lại thay nhau dẫn dắt.

Múa cũng giúp phát triển sự tin tưởng lẫn nhau. Tôi dựa lên bạn múa của tôi mà không còn trọng tâm hay đứng trên hai chân như bình thường nữa, nên tôi phải tin tưởng vào bạn của mình sẽ không khiến cho mình ngã. Nhưng mình cũng không thực sự phụ thuộc toàn bộ cơ thể vào người bạn ấy – như việc cho đi và nhận lại trong cuộc sống vậy.

Nếu coi việc ngẫu hứng chính là sự sáng tạo, đó chính là lý do tôi gắn bó với bộ môn múa này hơn các thể loại khác. Thêm nữa, múa trong một nhóm, một tập thể là cách chúng ta xây dựng bản thân và đồng thời phát triển bằng cách nâng đỡ lẫn nhau.